Home
 
ENGLISH EDITION
HyperLink
Tổng biên tập
NGUYỄN CÔNG KHẾ
  Chứng khoán online
  Lịch phát sóng
   Chuyển đổi font chữ
  Đường dây nóng
  Thông tin tòa soạn
THANH NIÊN ONLINE
Diễn đàn của Hội liên hiệp Thanh niên Việt Nam
Giấy phép xuất bản số
14/GP-BC cấp ngày 25/9/2003
Tòa soạn:
248 Cống Quỳnh, Q.1, TPHCM
Điện thoại: (84.8) 8394046
Fax: (84.8) 8322025
E-mail:
toasoan@thanhnien.com.vn
HÔN NHÂN GIA ĐÌNH  
Hy sinh một gia đình không hạnh phúc - nên không?
15:47:00, 14/05/2008

Tôi năm nay 33 tuổi, công việc đang ổn định. Tôi lập gia đình cách đây gần 7 năm, đã có một bé trai 5 tuổi và đang chuẩn bị có thêm một baby nữa. Đây là "tuyệt tác" có được sau khi trải qua một cuộc cãi vã tưởng chừng đi đến quyết định ly hôn giữa hai vợ chồng.

Tình yêu của tôi đối với vợ đã tắt không biết từ bao giờ. Cuộc sống chồng vợ lâu nay chỉ còn là trách nhiệm với con cái, và sự gần gũi nhau thời gian qua là do tự phát về sinh lý của con người mà thôi.

Nguyên nhân: chúng tôi khác nhau về nhiều mặt trong sinh hoạt, quan niệm sống. Từ khi lấy nhau đến giờ tôi phải nghe cô ấy nói nhiều nhất là những câu đại loại: "Lương bao nhiêu sao đưa về ít vậy?", "Đi ra ngoài có quen con nào không? Tui mà biết chọc ghẹo hay quen ai là chết với tui"... Ngay cả những lúc ân ái, vợ tôi cũng nhắc những điều mà tôi chả muốn nghe chút nào. Điều làm tôi đau khổ nhất là cô ấy quá coi thường gia đình nhà tôi; có những cử chỉ, hành động và lời nói khiếm nhã với cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi mỗi lần ở xa vô thăm lại một lần buồn tủi. Mẹ tôi than: "Chỉ vì con vì cháu nên phải chịu chứ nó cứ như là mẹ chồng của mẹ vậy. Mỗi lần gặp nó mẹ lại thấy sợ".

Chuyện gia đình quá buồn như vậy, nên hơn một năm nay tôi hay tìm đến bạn cũ để tâm sự và chia sẻ. Một ngày, vô tình tôi có được số điện thoại của người bạn gái đã không gặp cách nay 14 năm - tình yêu đầu đời của tôi, và cũng là của cô ấy. Chỉ mới liên lạc qua điện thoại, tình cảm cũ trong chúng tôi đã trỗi dậy mạnh mẽ. Chỉ 1 tuần sau cuộc điện thoại đầu tiên, chúng tôi (từ hai tỉnh khác nhau) đã tìm đến nhau. Chúng tôi không thể kiềm chế cảm xúc khi gặp lại nhau...

Cuộc sống của cô ấy hiện được xem là rất ổn định: chồng thành đạt, hai con trai ngoan khỏe, kinh tế gia đình khá giả; mối quan hệ giữa cô và chồng cũng như gia đình chồng hòa thuận và suôn sẻ. Tuy nhiên, cô tâm sự, cô lấy chồng chỉ để lấp khoảng trống trong tim, để cho cha mẹ cô được sống vui, còn tình yêu thì đã dành trọn vào mối tình đầu là tôi.

Mỗi khi bên cô ấy, tôi thấy sung sướng và hạnh phúc vô cùng. Cô ấy chính là kiểu mẫu mà tôi mong ước và cô ấy cũng nói vậy với tôi. Chúng tôi muốn đến với nhau. Nhưng người đang có chồng kẻ đang có vợ, gia đình và xã hội liệu có chấp nhận việc chúng tôi nhắm mắt hy sinh hai gia đình (dù không mấy hạnh phúc)? Dù hiện tại có quyết tâm, nhưng liệu rồi lương tâm mỗi người có được thanh thản khi đến với nhau? Tôi đang bế tắc và đau khổ vô cùng, rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Nguyên Bình

Những góp ý, chia sẻ với bạn Nguyên Bình, các bạn có thể gửi về địa chỉ vuontamtu@thanhnien.com.vn, hoặc vào mục "Phản hồi" ngay dưới bài này. Nội dung gửi xin vui lòng gõ dấu (font chữ unicode) và ghi rõ "thư gửi Nguyên Bình".

 

in Phản hồi Gửi
Theo dòng sự kiện
  Hy sinh một gia đình không hạnh phúc - nên không? (14/05)
  Để tìm được “tiếng nói chung” (13/05)
  Chung lưng gánh vác, hạnh phúc mới lâu bền (09/05)
  Chung lưng gánh vác, hạnh phúc mới lâu bền (09/05)
  Trả đũa - một "quyền hạn" không nên sử dụng (08/05)

     Các tin bài khác

Vấn đề quan tâm
Khoảng cách cần sự trải nghiệm
Ghen "siêu hạng"
Cô dâu “bỏ trốn”
Lối thoát cho một cuộc tình tay ba
Kế hoạch có đứa con trai
Nuôi dưỡng hôn nhân - không chỉ có 2 người
Đắp xây hạnh phúc
Cha mẹ và con cái
Hạnh phúc lứa đôi

    Thông tin tòa soạn | Góp ý / Phản hồi | Đặt báo | Liên hệ quảng cáo | FAQ | Sơ đồ site | Phiên bản cũ | RSS | Font Unicode

© 2003 - 2008 Bản quyền thuộc về Báo Thanh Niên.

Ghi rõ nguồn Thanh Niên Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.