Home
 
ENGLISH EDITION
HyperLink
Tổng biên tập
NGUYỄN CÔNG KHẾ
  Chứng khoán online
  Lịch phát sóng
   Chuyển đổi font chữ
  Đường dây nóng
  Thông tin tòa soạn
THANH NIÊN ONLINE
Diễn đàn của Hội liên hiệp Thanh niên Việt Nam
Giấy phép xuất bản số
14/GP-BC cấp ngày 25/9/2003
Tòa soạn:
248 Cống Quỳnh, Q.1, TPHCM
Điện thoại: (84.8) 8394046
Fax: (84.8) 8322025
E-mail:
toasoan@thanhnien.com.vn
ĐỜI SỐNG  
Tôi vẫn chưa hết “bệnh”...
17:56:14, 31/05/2008
Hạ Đoan - Diệp Xuân

Người ta nói: một hành động nào đó được lặp đi lặp lại thì sẽ thành quen thuộc - sự thích nghi. Nhân viên soát vé xe bus không lắc lư khi xe đảo. Tiếp viên hàng không không chóng mặt khi máy bay lượn trên đoạn "ổ gà". Đi tàu, xe nhiều ắt không say xe! Tôi - trong trường hợp này - không phải là ngoại lệ.

Tôi vốn khó đi tàu xe, thậm chí ở toa cao cấp. Nhưng riết vậy mà quen, sinh viên xa nhà, nhiều lúc nhớ quê đến cháy ruột, cúp học vài buổi đi đi về về, hồi lâu lại ghiền cảm giác đi xa. Như thế tôi đã thích nghi với việc đi tàu xe!

Nhưng có một chuyện khiến tôi thắc mắc mãi. Quê tôi là phố biển Nha Trang. Xa con sứa con còng, xa cát, nắng và sóng, vào thành phố học đại học. Ngót nghét 7 tháng rồi đấy nhỉ! 7 tháng đi và về trên dưới 5 bận. Dài như bao năm xa cách... Lơ mơ ngủ chỉ nghe rào rào tiếng tàu xát gió, tiếng động cơ xình xịch. Nghe giọng nói: "Chào mừng quý khách đến với ga Mường Mán", tôi mừng lắm: 1/2 quãng đường rồi: Bình Thuận! Chợt trải rộng bạt ngàn giàn thanh long, nghĩa là Phan Thiết, triệu chứng "bệnh" của tôi xuất hiện và kéo dài đến tận Phan Rang. Khóe mắt bỗng dưng ứa nước, sống mũi bỗng dưng cay, miệng chực mếu. Chỉ tôi với tôi âm thầm biết một điều: sắp về nhà! 100 cây số nữa thôi, nơi ấy-nhà tôi! Thế là tôi khóc, lạ thật, nước mắt chảy xuống mới biết: miệng đang nhoẻn cười!

Đã bao lần đi tàu rồi, bao lần hành trình vẫn thế. Biết bao giờ tôi mới quen được chuyện đó để có một chuyến tàu không nước mắt nhỉ? Mà hình như “cái bệnh” khi đến Phan Thiết, sống mũi lại cay và mắt ướt ngày càng nặng thì phải.

Sắp tới tôi lại về nhà tôi, lại qua ranh giới Phan Rang - Phan Thiết, và có lẽ tôi vẫn chưa hết "bệnh"...

Hạ Đoan - Diệp Xuân

 

in Phản hồi Gửi

     Các tin bài khác

Vấn đề quan tâm
 
Sẽ tăng thuế nhập khẩu ôtô, vàng
 
Đã tìm được hơn 7.000 hài cốt liệt sĩ nhờ phương pháp ngoại cảm
 
Dịch bệnh gia súc, gia cầm không giảm
 
Từ nay đến cuối năm: Việt Nam cần nhập thêm 200.000 tấn muối
 
Có nên phát triển tôm thẻ chân trắng ở ĐBSCL?
 
Không tăng giá nước, vé xe buýt
 
Cho phép thành lập thêm 9 Văn phòng công chứng tư
 
Kiến nghị không thu phí rút tiền từ máy ATM
 
100% trẻ mắc AIDS được tiếp cận thuốc điều trị
 
Tăng tiền học bổng cho học sinh dân tộc thiểu số
 
Cấp chủ quyền nhà cho Việt kiều có gì mới?
 
Công bố cách thức truy cập website thông tin xuất nhập cảnh
 
Hoa hậu Hoàn vũ 2008
 
Mục mới trên Thanh Niên Online: Vườn tâm tư
Cuộc sống muôn màu
Quỹ 1 triệu ly sữa cho trẻ em nghèo Việt Nam
Cuộc đời kỳ lạ của cô gái mang tên công chúa
Đánh mẹ, chém em vì nghi... ăn trộm!
Có thể tin một người từng sống buông thả?
Một mình trên đảo vắng
Tìm được con sau gần 40 năm
Câu hỏi muôn thuở… khó!
Nuôi dưỡng sóng ngầm, coi chừng… sóng thần!
Nỗi khổ của "bệnh nuôi"
"Bị" thành kẻ thứ ba
Chuyện chị em mình
Cánh mày râu quan tâm
Nhịp tâm hồn
 
Giấc mơ của tôi
 
Chuyện về 10 quả trứng vịt
 
Hãy tin vào những điều kỳ diệu!

    Thông tin tòa soạn | Góp ý / Phản hồi | Đặt báo | Liên hệ quảng cáo | FAQ | Sơ đồ site | Phiên bản cũ | RSS | Font Unicode

© 2003 - 2008 Bản quyền thuộc về Báo Thanh Niên.

Ghi rõ nguồn Thanh Niên Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.